TÔN THỜ THÁNH THỂ

 

TÔN THỜ THÁNH THỂ

            Việc tôn thờ Thánh Thể là một trong những thực hành đã có từ rất lâu trong lịch sử của Hội Thánh. Ngay từ những thế kỷ đầu, các vị ẩn tu đã lưu trữ Thánh Thể trong hang tu của mình để rước lễ một mình. Nhưng thực sự, họ vẫn chưa ý thức đầy đủ về Sự Hiện Diện Đích Thực của Đức Giê-su trong Thánh Thể. Việc tôn thờ Thánh Thể đã được hình thành từ các công đồng, cụ thể là công đồng Ni-xê-a (325). Sau công đồng này, Thánh Thể được lưu trữ một cách trang trọng trong các đan viện và tu viện. Đến thế kỷ XI, tôn thờ Thánh Thể hay còn được gọi là Chầu Thánh Thể đã được phổ biến khắp mọi nơi. Sự Hiện Diện Đích Thực đã được chấp nhận rộng rãi trong niềm tin Công giáo và sự lưu trữ Thánh Thể là một việc thực hành phổ biến trong các nhà thờ Công giáo. Đến thế kỷ XIII đã xuất hiện những hình thức chầu lượt đầu tiên ở Pháp. Sau này hình thức tôn thờ 24 giờ ở Ý cũng phát triển khá mạnh vào thế kỷ XVI. Vào thế kỷ XIX, cha thánh Phê-rô Giu-li-a-nô Eymard, với lòng yêu mến Thánh Thể tha thiết, đã sáng lập Dòng Thánh Thể để quy tụ mọi người đến với việc tôn thờ Thánh Thể và khiến cuộc sống của mỗi người trở thành những Thánh Lễ nối dài. Bước theo chân cha thánh Eymard, các tu sỹ Thánh Thể được mời gọi bước vào cuộc sống cầu nguyện thâm sâu với Thánh Thể và việc tôn thờ Thánh Thể đã trở thành sứ vụ ưu tiên của mỗi tu sỹ Thánh Thể:

“Bánh rượu đã trở thành Thánh Thể vẫn không ngừng nhắc nhở chúng ta về Bữa Tối của Chúa, về lễ tạ ơn của Hội Thánh, và về hy tế ngợi khen của toàn thể nhân loại. Một cách độc đáo, bánh rượu ấy cho chúng ta thấy rõ Sự Hiện Diện của Đức Ki-tô, Đấng đổ tràn sự sống của Người vào trong chúng ta khi trao ban cho chúng ta Thần Khí của Người. Vì thế, trung thành với truyền thống tiếp nhận từ Đấng Sáng Lập, chúng ta sẽ cầu nguyện ít nhất mỗi ngày một giờ trước Thánh Thể. Việc cầu nguyện này là một phần trong sứ vụ của Dòng và chiếm vị thế ưu tiên trong đời sống mỗi tu sỹ.”[1]

            Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh của toàn thể sinh hoạt của Hội Thánh. Vì thế, tu sỹ Thánh Thể sẽ thể hiện sự mến yêu Thánh Thể của mình bằng việc tôn thờ Thánh Thể nối dài. Quả thật, “Chầu Thánh Thể là một trong những việc tôn thờ tuyệt vời nhất. Chầu Thánh Thể là sẻ chia cuộc sống của Đức Maria nơi trần thế khi Mẹ chiêm ngưỡng Ngôi Lời Nhập Thể trong cung lòng Mẹ, trong nơi máng cỏ, trên đồi Canvê, và trong Thánh Thể.” (Cha thánh Eymard) Như cô Maria đã chọn phần tốt nhất, là ở bên Chúa Giê-su để lắng nghe Lời của Người, tu sỹ Thánh Thể sẽ dành thật nhiều thời gian của mình để ở lại bên Chúa Giê-su Thánh Thể để kín múc những nguồn ân thiêng vô bờ từ Người. Bằng việc tuân giữ việc cầu nguyện ít nhất một giờ trước Thánh Thể, tu sỹ Thánh Thể sẽ cầu nguyện “nhân danh Giáo Hội và thay cho thế giới.”[2]

            Một trong những vấn nạn hiện nay đối với các tu sỹ Thánh Thể, vì không ý thức được vai trò của mình hoặc vì những lý do mục vụ giáo xứ, mà đã không thể chu toàn nghĩa vụ cầu nguyện trước Thánh Thể ít là một giờ mỗi ngày. Dần dà, tu sỹ Thánh Thể đã đánh mất căn tính Thánh Thể của mình và bị “triều hóa”. Nhận thấy tính cấp bách của vấn đề này, mỗi tu sỹ Thánh Thể phải ý thức cách đầy đủ vai trò của mình đối với Hội Dòng và với Giáo Hội trên toàn thế giới và phấn đấu không ngừng để chu toàn việc tôn thờ Thánh Thể, như là một trong những sứ vụ ưu tiên của Hội Dòng.

            Không ai có thể cho người khác những gì mình không có. Đối với tu sỹ Thánh Thể cũng như vậy. Tu sỹ Thánh Thể không thể truyền rao Thánh Thể cho người khác, nếu bản thân tu sỹ Thánh Thể không sống mạnh mẽ các chiều kích Thánh Thể và chìm ngập trong ân sủng của Thánh Thể. Để “thực hành và khuyến khích việc đặt Mình Thánh Chúa”[3], bản thân mỗi tu sỹ Thánh Thể phải là những “tay chầu Thánh Thể” hay là những chuyên viên của Thánh Thể. Cầu nguyện trước Chúa Giê-su như là thần lương nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng và hàn gắn những vết thương trong đời sống cộng đoàn, cũng như những thất bại trong cuộc sống.

            Quả thật, tu sỹ Thánh Thể sẽ không còn là tu sỹ Thánh Thể nữa, nếu bản thân tu sỹ không có đời sống cầu nguyện với Chúa Giê-su Thánh Thể, không gắn kết bản thân với nguồn ân sủng của Thiên Chúa. Dù những khó khăn, mệt mỏi hay những thăng trầm trong đời sống dâng hiến, nhưng tu sỹ Thánh Thể vẫn hãy trung thành ở lại trong Thánh Thể Chúa. Chính Chúa Giê-su Thánh Thể sẽ nguồn an ủi và chữa lành những vết thương lòng của mỗi tu sỹ Thánh Thể. Khi đã kín múc đẩy đủ nguồn ân sủng của Chúa, tu sỹ Thánh Thể sẽ hăng say bước ra những vùng ngoại biên để loan truyền Thánh Thể Chúa cho mọi người. “Tông đồ Thánh Thể giống như một ngọn lửa chiếu sáng và sưởi ấm, giống như Thiên Thần mang Chúa đến cho những ai chưa nhận biết Người và ủi an những ai yêu mến Người đang sầu khổ.” (Cha thánh Eymard)

           



[1] Luật sống Dòng Thánh Thể, số 29.

[2] Sđd, số 30.

[3] Sđd, số 31.

Nhận xét